“Đánh chừa” – cụm từ nguy hiểm với trẻ

đánh chừa cái sàn này làm con mẹ đau này

Khi trẻ ngã, thói quen của nhiều mẹ là dạy con “đánh chừa” đồ vật vì “làm em ngã”. Tuy nhiên, cách dạy này có tác hại vô cùng lớn tới nhận thức và nhân cách của trẻ sau này. Bé sẽ quen đánh chừa lớn lên sẽ quen đổ lỗi cho người khác. Tính tình bé có thể hung hãn hơn, quen thói đánh, đập, tát người khác.

1. Dạy con “đánh chừa” xoa dịu nỗi đau sẽ làm hư con

Con bị ngã mẹ cần bình tĩnh

Con bị ngã mẹ cần bình tĩnh

“Đánh chừa” một trong những thói quen dạy con của nhiều mẹ hiện nay và không lấy làm lạ, nếu nhà bạn có một em bé, bạn sẽ nghe thấy điều này nhiều hơn từ người nhà và thậm chí cả người ngoài.

Chúng ta luôn nghĩ rằng, trẻ còn nhỏ chưa biết gì, khi con ngã để xoa dịu nỗi đau cho con, mẹ thường đánh chừa vào đồ vật mà con va phải và ngã. Trẻ học rất nhanh, trẻ sẽ “đánh chừa” theo bạn và hết khóc. Nhiều lần như vậy, hễ trẻ bị ngã, trẻ luôn dùng tay đánh chừa vào đồ vật và thậm chí, trẻ có thể “đánh chừa” người nào không làm trẻ vui.

Như vậy, vô tình, cha mẹ đang dạy con đổ lỗi cho hoàn cảnh, đổ lỗi cho mọi người thay vì tự chịu trách nhiệm trước việc mình làm. Việc trẻ bị ngã là do trẻ sơ ý khiến con bị ngã, điều này là do lỗi của trẻ, hoàn toàn không do lỗi của đồ vật.

Cũng theo giáo sư Kelly, chuyên gia phân tích não bộ baby center, Mỹ khuyên, việc xử lý sai khi con bi ngã sẽ dạy bé đổ lỗi cho hoàn cảnh và không bao giờ bé nghĩa rằng bé sai. Và mẹ cũng không thấy làm lạ khi bé bị lần 2, bé lại khóc và đợi bạn bênh vực bé.

Thói quen này của mẹ, không chỉ khiến con thiếu trách nhiệm, ỷ lại mà nó còn gây nên hành vi thiếu tự tin trong các tình huống cuộc sống.

2. Khi bé ngã, mẹ nên làm gì?

Đỡ bé dậy ngay sau khi bé ngã

Đỡ bé dậy ngay sau khi bé ngã

Đỡ bé dậy ngay sau khi bé ngã

Trẻ bước vào giai đoạn tập lẫy, bò, đứng, đi, chạy bé sẽ ngã rất nhiều. Đặc biệt là giai đoạn tập đứng trở đi, tần suất bé ngã sẽ tỷ lệ thuận với sự hiếu động của bé. Vì vậy, khi bé ngã, mẹ nên giảm tối đa hành động “đổ lỗi” cho đồ vật nào đó và dạy bé phải tự học và có trách nhiệm với hành động của mình.

– Đến bên bé ngay khi bé ngã và tuyệt đối không “đánh chừa” bất kỳ đồ vật gì. Việc bạn đến ngay bên bé sẽ giúp bé cảm thấy yên tâm và không sợ hãi.

– Đỡ bé dậy và để bé cố gắng dùng lực bản thân tự đứng dậy.

– Bạn đừng vội an ủi bé, hãy xem hành động của bé, chắc chắn bé sẽ kêu đau, chỉ vào nơi bé bị ngã, vào vết thương trên người. Mẹ hãy bình tĩnh kiểm tra xem bé đau như thế nào, mức độ đau ra sao, sau đó nghiêm túc nói với bé rằng, “lần sau con phải cẩn thận hơn nhé” “Nếu con không cẩn thận, con sẽ ngã đau hơn đó”.

Nhiều mẹ cho rằng, bé còn nhỏ chưa hiểu gì, nhưng thực ra từ 6 tháng tuổi bé đã bắt đầu học hành vi của người lớn, do đó bé hoàn toàn hiểu mẹ nói và mẹ sẽ ngạc nhiên khi trong những lần sau, mẹ tiếp tục áp dụng nghiêm việc khuyến khích bé tự nhận trách nhiệm khi ngã, bé sẽ chỉ khóc 1, 2 lần và khóc nhỏ, sau đó tự đứng dậy và chơi.

3. Giúp bé từ bỏ thói quen đánh chừa

Tất cả những hành động của bé đều xuất phát từ những hành động của bố mẹ và những người xung quanh. Hành động đánh chừa cũng thế. Bé hay đánh chừa vì cả nhà thường xuyên đánh chừa.

Đánh chừa tạo cho bé thói quen hung hãn và đổ lỗi cho người khác. Nguy hiểm hơn, bé quen đánh chừa lớn lên sẽ quen đổ lỗi cho người khác. Tính tình bé có thể hung hãn hơn, quen thói đánh, đập, tát người khác.

Tốt nhất, bố mẹ không nên tạo cho bé thói quen đánh chừa. Nếu có đánh chừa, phải đánh chừa người lớn trước vì người lớn đã dạy con thói quen đó.

Để giúp bé không tập nhiễm thói quen đó, cả nhà không được nói từ đánh chừa hay đánh chừa bất kỳ một người nào, một đồ vật gì. Nếu bé vẫn có thói quen đánh chừa, cả nhà áp dụng chính sách “ba không”: “Không nghe – không thấy – không phản ứng.

Nghĩa là coi như không có chuyện gì xảy ra, không khen, không chê, không trách phạt gì cả – lờ đi như chưa hề có chuyện đó – dần dần cháu sẽ quên đi thôi.

Bên cạnh đó, cũng có thể áp dụng một số hành vi tích cực khác sau khi cháu đã giảm chuyện đánh chừa) để thay thế.

đánh chừa cái sàn này làm con mẹ đau này

“đánh chừa cái sàn này làm con mẹ đau này”

 

“ĐÁNH CHỪA”- CỤM TỪ VÔ CÙNG QUYỀN UY

CHỈ CẦN NGHE THÔI, TRẺ LẬP TỨC NGỪNG KHÓC, NHƯNG ĐẰNG SAU ĐÓ LÀ HẬU QUẢ MÀ CHÚNG TA KHÔNG THỂ LƯỜNG HẾT ĐƯỢC.

Có lẽ 2 từ “ĐÁNH CHỪA” là từ khá phổ biến mà ai cũng đã từng nghe qua 1 lần. thậm chí với nhiều gia đình đây là từ thường xuyên dùng khi em bé ngã, khóc lóc, ăn vạ….” Đánh chừa bức tường làm con té này, đánh chừa anh hai không thương em này, đánh chừa con chuột làm con sợ này, đánh chừa ba mắng con này…”.

“ĐÁNH CHỪA” – đúng như tâm lý của nhiều người lớn là muốn giải quyết tình huống một cách nhanh lẹ, không muốn con khóc, mè nheo. Đây là một thực tế về bản chất con người, đó là không thích sai và thích nhận được sự đồng tình từ người khác. Bởi vì bộ não thích sự hài lòng, muốn có cảm giác tốt hơn và đổ lỗi chính là cách mang lại sự hài lòng tức thời cho bộ não.

Tất nhiên, hầu hết ai cũng biết trẻ em giống như một tờ giấy trắng và hấp thu không chọn lọc mọi thứ xung quanh để hoàn thiện nhân cách của mình, thông qua từng hoạt động, cử chỉ, lời nói của người lớn trong cuộc sống hàng ngày. “ĐÁNH CHỪA” là phủ nhận toàn bộ trách nhiệm dù không biết rõ đúng sai, nên hay không nên về hành vi và thái độ của trẻ

Việc dạy con “ĐÁNH CHỪA” vô hình đã cho con bài học về đổ lỗi cho hoàn cảnh xung quanh, cho người khác và không biết tự chịu trách nhiệm về bản thân mình. Lớn lên, trẻ có những thái độ sống lệch lạc, nguy hiểm khôn lường.

? HẬU QUẢ CỦA VIỆC “ĐÁNH CHỪA” ĐỔ LỖI:

1. ĐÁNH MẤT BÀI HỌC QUAN TRỌNG TRONG CHÍNH CUỘC ĐỜI BÉ:

Theo quan điểm của chúng mình, một trong những bài học tuyệt vời nhất của cuộc sống đó là bài học về nguyên nhân – kết quả. Trẻ cần học vì lợi ích của chính bản thân, rằng nó rất quan trọng để để chịu trách nhiệm cho hành động của mình, để rút được kinh nghiệm với các trường hợp sau này.

Ngoài ra, việc liên tục đổ lỗi đánh mất đi bài học nhìn nhận bản thân, bài học về sự khiêm tốn và lời nói xin lỗi nữa.

Ví dụ:

Nếu khi bị vấp vào ghế, trẻ không nhận ra đó là vì bản thân không cẩn thận mà đổ lỗi cho tại ghế thì các lần sau trẻ sẽ không lưu tâm được là phải chú ý hơn để không bị vấp.

Nếu trẻ bị điểm thấp, không nhận ra là do chưa chăm chỉ ôn bài mà đổ lỗi do cô giáo không giảng kỹ, do các bạn giỏi hơn thì trẻ sẽ không biết mình phải cố gắng như thế nào để cải thiện điểm số.

2. HẠN CHẾ SỰ CHỦ ĐỘNG CỦA BÉ :

Từ những hành động nhỏ nhất sẽ tạo thành thói quen và tính cách của trẻ. Từ những cái “đánh chừa” có thể khiến trẻ bị động trong việc nhận ra lỗi của mình và thiếu chủ động trong việc cải thiện hành vi.

Ví dụ:

Khi trẻ bị bạn bè bắt nạt, nếu cả bố mẹ và con đổ lỗi hoàn toàn là do các bạn, thì sẽ không ai nhận ra vấn đề ở bản thân mình là vì sao lại bị bắt nạt, từ đó không không chủ động cải thiện hành vi, kỹ năng ở trẻ.

3. ĐÁNH MẤT CƠ HỘI LỰA CHỌN CỦA BÉ:

Khi một vấn đề xảy ra, ồ đây là lỗi của hoàn cảnh, của số phận, của bạn A, của người B….Vâng, điều này đã khiến những đứa trẻ không được sở hữu sự lựa chọn, đối mặt với cảm xúc và quyết định của riêng mình.

Đổ lỗi cho người khác hạn chế ý thức lựa chọn và khả năng suy nghĩ của trẻ. Trong khi đó, thông qua sự tự suy nghĩ, trẻ có thể xác định rõ hơn mong muốn của mình và làm thế nào để đạt được chúng.

Ngay từ khi còn nhỏ, nếu biết đối diện với thực tế, nhận ra trách nhiệm của mình thì khi lớn lên trẻ sẽ nắm bắt được sự chủ động, có thêm nhiều cơ hội và lựa chọn cho bản thân mình.

Ví dụ:

Khi bị điểm kém mà đổ lỗi do giáo viên thì sẽ mất cơ hội lựa chọn làm thế nào để mình học giỏi hơn, hạn chế cơ hội được cố gắng và thể hiện bản thân mình.

? PHƯƠNG PHÁP ĐỒNG HÀNH CÙNG BÉ THAY CHO VIỆC “ĐÁNH CHỪA”

1. XOA DỊU VÀ ĐỂ BÉ BÌNH TĨNH:

Ngay khi con vấp ngã hoặc xảy ra một tình huống khiến trẻ đổ lỗi điều đầu tiên bố mẹ nên làm là xoa dịu trẻ để giúp con bình tĩnh lại.

Ví dụ, con vấp đau, hãy giải quyết vấn đề đau của con như: xoa vết thương, bôi thuốc vào vết thương, đồng cảm với con về cơn đau mà con đang trải qua.

Hay khi trẻ làm vỡ lọ hoa mà vì sợ bị mắng nên đổ lỗi cho bạn mèo làm vỡ, thì hãy xoa dịu để con không còn cảm giác sợ hãi, rồi tiếp đến mới giải quyết vấn đề.

2. CÙNG BÉ TÌM RA NGUYÊN NHÂN VÀ PHÂN TÍCH:

Sau khi xoa dịu con, việc bạn cần làm tiếp theo là tìm ra nguyên nhân của sự việc.

Ví dụ như, con vấp vào ghế và ngã có thể là do: con đi không cẩn thận để bị vấp, hoặc do chúng ta không cất ghế gọn gàng.
Con bị bạn bè bắt nạt có thể vì con không hòa đồng được với các bạn, con nhút nhát..

Khi tìm ra được nguyên nhân, bố mẹ hãy phân tích cụ thể cho con hiểu, chịu trách nhiệm và thay đổi bản thân mình.

Một lưu ý cho bố mẹ là chúng ta không nên tập trung vào lỗi của trẻ mà quan trọng là để trẻ biết được lỗi của mình. Vì nếu quá tức giận mà bố mẹ áp dụng bạo lực, trách mắng con sẽ khiến trẻ sợ hãi mà không dám đối mặt với hành vi.

3. CHẤP NHẬN SAI LẦM CỦA BÉ:

Khi trẻ mắc sai lầm, chúng có thể có nhiều lựa chọn hoặc là giúp con nhận ra lỗi và khắc phục hậu quả, hoặc là khiến trẻ sợ hãi và tìm cách ứng phó, nói dối, đổ lỗi.

Mọi đứa trẻ sẽ dễ dàng nhận ra sai lầm của mình hơn khi được sống trong một trường mà mọi người sẽ chấp nhận sai lầm của chúng, và cho chúng cơ hội để sửa chữa.

Hãy khích lệ khi con có những hành vi đúng mực, tích cực để con có động lực duy trì nữa nhé.

4. ĐẶT RA QUY TẮC, VÀ NGƯỜI LỚN LÀ TẤM GƯƠNG:

Hãy đặt ra quy tắc gia đình cho việc đổ lỗi, nếu ai đó trong nhà liên tục đổ lỗi và không chịu trách nhiệm sẽ bị kỷ luật.

Trẻ chịu trách nhiệm cho hành vi của mình là điều cần thiết để xây dựng lòng khiêm nhường, tôn trọng mình và tôn trọng người khác. Giúp trẻ trở nên dũng cảm, thành thật với bản thân và biết cách đối diện với chính những nhược điểm của mình.

Đây là quan điểm cá nhân, xung quanh việc “ĐÁNH CHỪA”, còn ý kiến, quan điểm của các bạn như thế nào, mình cùng thảo luận nhé!

Bài viết: tổng hợp trên internet

Trả lời

Main Menu